Đang tải dữ liệu ...
Sản phẩm Tin tức Liên hệ Bản đồ

Sơn “Đảo” tên trùm du đãng chết không nhắm mắt

Trong thế giới du đãng Sài gòn trước năm 1975 chỉ có vài người là “văn võ song toàn”, tức vừa có học, yêu thích văn chương, vừa giỏi võ nghệ. Một trong số đó là Sơn Đảo.

Sơn "Đảo” tên trùm du đãng chết không nhắm mắt

Trong thế giới du đãng Sài gòn trước năm 1975 chỉ có vài người là "văn võ song toàn”, tức vừa có học, yêu thích văn chương, vừa giỏi võ nghệ. Một trong số đó là Sơn Đảo. Thế nhưng Sơn Đảo lại làm một việc mà giới giang hồ Sài Gòn ngày đó rất coi khinh, đó là dựa vào bọn lính dù Sài Gòn để khuếch trương thanh thế, tranh giành lãnh địa. Cuộc đời của Sơn Đảo kết thúc cũng "không giống ai”: không phải bị đối thủ ngang tầm hạ bệ, mà bị một tên đàn em tật nguyền giết chết chỉ vì Sơn Đảo chót cho hắn một tát tai để thị uy với gái

Học trò của Sơn Vương

Sơn Đảo tên thật là Vũ Đình Khánh, sinh năm 1944 tại Hà Nội. Gia đình Vũ Đình Khánh di cư vào vùng Hố Nai – Biên Hòa vào khoảng năm 1955. Tại đây, Khánh tiếp tục được ăn học và tỏ ra có khiếu văn chương. Thế nhưng, việc học của Khánh bị dở dang khi gia đình gặp cảnh khốn khó vào năm 1960, phải dời về sống ở quận Tân Bình – Sài Gòn. Khánh đã bỏ học, đi làm kiếm sống, rồi trở thành một tay du đãng nhóc. Với chút vốn liếng chữ nghĩa, cộng với máu giang hồ có sẵn trong người, Khánh nhanh chóng trở thành thủ lĩnh của đám du đãng ở quân Tân Bình. Khi tướng "râu kẽm” Nguyễn Cao Kỳ lên nắm giữ chức vụ lãnh đạo Ủy ban hành pháp trung ương Ngụy, ông ta đã chủ trương "vãn hồi trật tự” ở Sài Gòn, không để cho các băng du đãng tiếp tục lộng hành. Ông Kỳ chỉ đạo cho chuẩn tướng Nguyễn Ngọc Loan lập ra đội quân "đặc quyền” chuyên trấn áp các băng du đãng. Vũ Đình Khánh bị bắt trong một lần cướp giật tiền của khách đi taxi, bị đưa tòa xét xử, lãnh bản án 5 năm tù và bị đày ra Côn Đảo cùng hàng trăm du đãng cộm cán khác.

Tại nhà tù Côn Đảo, Vũ Đình Khánh đã tình cờ gặp được một tướng cướp – người tù lừng danh mà Khánh hằng hâm mộ lúc còn ở Sài Gòn. Để rồi sau đó, Khánh chính thức xin làm đệ tử của ông ta và đổi tên thành "Sơn Đảo” để cho giống với cái tên của thầy là Sơn Vương.

giang h

gi giang h

Đẳng cấp giang hồ thể hiện qua các hình xăm

Sơn Vương tên thật là Trương Văn Thoại, sinh năm 1910 ở Gò Công (Tiền Giang ngày nay), lớn lên ông tham gia phong trào yêu nước của chí sĩ Nguyễn An Ninh. Năm 1926, Sơn Vương bị Pháp bắt khi đi nghe chí sĩ Nguyễn An Ninh diễn thuyết. Sau đó, Sơn Vương học và theo nghề báo. Trong suốt 10 năm từ 1927 – 1937, Sơn Vương còn viết trên 20 đầu sách, là những quyển chuyện nhỏ loại bỏ túi, mỗi cuốn vài chục trang. Tính khí mạnh mẽ, không né tránh trong hoạt động chống Pháp đã làm cho Sơn Vương liên tục vào tù ra khám. Để rồi ông bị thực dân Pháp dành cho mức án cao nhất ở Sài Gòn với tổng số năm tù là… 79 năm. Khi ông ngồi tù được 34 năm thì tổng thống Nguyễn Văn Thiệu "ân xá”. Ông bị kết án lần 1 là 5 năm tù; lấn 2 là 10 năm tù; lần 3: 32 năm (án chung thân) và lần 4: 32 năm (án chung thân).

Năm 1939, khi đang thụ án tù 10 năm Sơn Vương bị vu cáo giết một người tù, nên bị xử tăng mức án thành chung thân. Ông lần lượt qua các trại giam Hà Tiên, Phú Quốc, Bù Sặt (Purast) ở Campuchia. Tại nhà tù Bù Sặt, ông vượt ngục qua Băng Cốc – Thái Lan, đây chionhs là thời gian Sơn Vương trở thành tên tướng cướp lừng danh. Nhưng rồi ông cũng bị bắt lại và đày ra Côn Đảo. Cuối tháng 8 năm 1945, phái đoàn của Chính quyền Cách mạng Nam Bộ ra Côn Đảo rước tù chính trị về đất liền. Do trong hồ sơ Sơn Vương là "thường phạm” (cướp giật) chứ không phải là "chính trị phạm” nên ông chưa được về đất liền đợt đầu, tiếp tục phải ở lại đảo. Nhờ vậy sau đó ông được tín nhiệm bầu vào chức danh Chủ tịch Ủy ban hành chánh Côn Đảo. Sau khi giặc Pháp tái chiếm Nam Bộ, rồi đánh chiếm Côn Đảo, chúng đã bắt Sơn Vương giam lại án tù chung thân. Năm 1953, vì khử một tên đại ác trong tù (tục gọi là cò Út) Sơn Vương nhận thêm một án chung thân nữa. Ông tiếp tục ở tù đến ngày 18/11/1968 thì được Nguyễn Văn Thiệu trả tự do.

Là người sớm có lòng yêu nước từ thời niên thiếu, lại thêm tính cách hiệp sĩ phiêu liêu nên Sơn Vương hoạt động mang đặc điểm của tay giang hồ hảo hán. Khi trở thành tướng cướp, ông cũng thể hiện tính nghĩa hiệp, chuyên cướp của bọn cường hào, địa chủ, quan lại, đem chia lại cho dân nghèo. Tính khí ấy được Sơn Vương thể hiên trong các tác phẩm văn học của mình. Thật hiếm có người vừa là nhà văn lại vừa là tướng cướp. Sau khi ra tù năm 1968, Sơn Vương đã viết hồi ký, được đăng tải trên báo chí gây xôn xao dư luận một thời.

Gặp được bậc thầy về cướp bóc và văn chương ở nhà tù Côn Đảo, Vũ Đình Khánh xin được làm đệ tử và đổi tên thành "Sơn Đảo” – chữ Sơn theo tên của Sơn Vương, gắn thêm "Đảo” để nhớ về cuộc gặp gỡ ở Côn Đảo. Thế nhưng, "Sơn Đảo” đã không thể hiện được dù chỉ một chút ít bản lĩnh, nhân cách, khả năng văn chương của người "thầy” Sơn Vương.

Vua ở quận Tân Bình

Sau 5 năm tù ở Côn Đảo, Sơn Đảo được thả về đất liền vào năm 1971. Nếu như trước khi đi "Đảo” vào năm 1966, Vũ Đình Khánh chỉ là tên du đãng bình thường, chưa có "số má” trong giới giang hồ Sài Gòn, thì ngày từ Côn Đảo trở về với cái tên mới "Sơn Đảo”, tay du đãng này bất đầu ngoi lên "chiếu trên” trong giới tội phạm Sài thành. Lúc ấy, trong giới du đãng ở Sài Gòn có "luật bất thành văn” là những tay giang hồ nào chưa trải qua các nhà tù, thì chưa "nên người”, không được giới giang hồ coi trọng. tên du đãng nào càng được "thử thách” nhiều trong nhà lao, khi ra ngoài càng có "số má”. Vì vậy mà với bản án 5 năm lưu đày Côn Đảo, khi trở về Sài Gòn, Sơn Đảo nghiễm nhiên trở thành tay du đãng "đàn anh”, được các băng đảng khác kiêng nể. ý thức được lợi thế ấy của mình, Sơn Đảo đã nhanh chóng hùng cứ một phương ,ở khu vực quân Tân Bình. Sơn Đảo mở sòng bạc và trở thành ông trùm trong giới đỏ đen tại đây. Thời ấy, ở Tân Bình có nhiều sòng bạc lớn nhỏ, chủ yếu là hoạt động bất hợp pháp. Ban đầu, Sơn Đảo đứng ra bảo kê cho các sòng bạc. ai chịu đóng "bảo kê” cho Sơn Đảo thì làm ăn yên ổn, ai không chịu đóng thì trước sau cũng bị cảnh sát Tân Bình hốt gọn. tiến hành thêm một bước, Sơn Đảo mua lại một sòng bạc đang có nguy cơ phá sản, rồi bằng mối quan hệ "ngầm” mà lôi kéo các con bạc về, nhanh chóng đưa sòng bạc phát triển với qui mô ngày càng lớn. Sơn Đảo rất thích thể dục thể hình, thần tượng các lực sĩ ở Sài Gòn và trên thế giới. Tên du đãng khét tiếng ấy đã trang bị cho mình cả một phòng tập thể hình thuộc loại hiện đại nhất Sài Gòn thời ấy. sau vài năm khổ luyện, Sơn Đảo sở hữu một cơ thể thật đẹp, ngực nở phồng to tướng, hai cánh tay đồ sộ không thể khép sát vào nách. Với tài văn chương vốn có, là đệ tử của Sơn Vương, từng ngồi tù Côn Đảo, lại là một lực sĩ có thân hình rất đẹp, Sơn Đảo được xem là du đãng "quí tộc” ở Sài Gòn. Thế nhưng, cũng chính vì được xem là du đãng quí tộc mà Sơn Đảo đã phạm một sai lầm chết người, đó là giao du, kết thân với quân đội Sài Gòn, dựa vào họ mà nâng cao thanh thế. Đó là điều mà thế giới giang hồ Sài Gòn không thể chấp nhận, vì vậy Sơn Đảo đã vô tình đứng đối lập với thế giới ngầm Sài Gòn.

hng nng ii

vu khi

Vũ khí thường dùng của các băng đãng giang hồ

Những năm tháng ấy, người Sài Gòn thấy Sơn Đảo thường xuyên xử dụng xe phân khối lớn đi kè kè với tay trung tá Đường (Sư đoàn trưởng Sư đoàn dù của ngụy quân Sài Gòn). Thời điểm bấy giờ, trong họ hàng giới quan chức và tướng tá Sài Gòn cũng có cái "mốt’ là chơi thân với các băng nhóm giang hồ, vừa để phô trương thanh thế, vừa tìm cơ hội để làm giàu bất chính. Biện pháp thường thấy nhất là các tướng tá đứng ra bảo kê cho các băng giang hồ. đi xa hơn một chút là họ xây các tòa nhà cho các băng đảng giang hồ thuê để mở vũ trường, sàn nhảy thoát y, sòng bạc và kể là nơi công khai buôn bán ma túy. Thời ấy, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu có một người em vợ hay la cà trong giới giang hồ, được các du đãng Sài Gòn gọi là "cậu Mười”. Dựa hơi anh rể là Tổng thống, chị gái là "Đệ nhất phu nhân”, cậu mười đã bất chấp pháp luật, mở rộng giao du với đám giang hồ. Cậu mười xây dựng một tòa nhà 5 tầng trên đường Trương Minh Ký để cho các đại ca giang hồ mở sòng bạc, vũ trường trong đó coa Sơn Đảo. vừa được sự đỡ đầu của cậu Mười, vừa chơi thân với sư đoàn trưởng sư đoàn dù, thanh thế của Sơn Đảo tưởng như quá vững, nhưng chính sự vững vàng đầy tính quí tộc này đã là nguyên nhân đưa đến cái chết tức tưởi của Sơn Đảo.

Cái tát tai định mệnh

Thời ấy, ở khu vực phía sau bệnh viện Từ Dũ, tệ nạn hút chích ma túy rất phức tạp, đây là một trong những điểm hút chích nổi tiếng ở Sài Gòn. Tại đây có một tay "giang hồ vặt” chuyên bán lẻ thuốc phiện cho các con nghiện. Hắn tên là Phạm Bá Y, bị thọt một chân, lại có bệnh kinh phong, mỗi lần lên cơn là toàn thân co giật liên hồi, nên được các du đãng gán cho biệt danh "Y Càlết”. Y Càlết cũng vào tù ra khám, sau khi ra tù lại trở về khu vực bệnh viên Từ Dũ để buôn bán "hàng trắng”. lúc này ở quận Tân Bình, Sơn Đảo cũng đã mở rộng lĩnh vực hoạt động sang buôn bán ma túy. Biết mình chỉ thuộc vào hàng đàn em của Sơn Đảo, Y Càlết phải bỏ địa hạt "hàng trắng” mà Sơn Đảo đang nắm độc quyền, qui về buôn bán thuốc phiện ở khu vực hẻm Cháo Lòng, Xóm Đạo cạnh bệnh viên Từ Dũ nơi Y cư trú. Dù vậy thì trong giới du đãng Sài Gòn, Y Càlết vẫn được xem là có "số má” trong lĩnh vực buốn bán ma túy. Chính điều đó đã làm cho Sơn Đảo không hài lòng, vì một khu rừng không thể có hai con cọp. Dù con cọp Y Càlết biết thân phận thấp bé của mình, không dám đụng chạm đến đàn anh Sơn Đảo. Câu chuyện giữa hai trùm buôn bán ma túy tưởng như không có gì nghiêm trọng, mạnh ai nấy sống, nếu như không có sự xuất hiện của một "bóng hồng” trong vũ trường Barcarat.

Vào thời ấy ở sài Gòn hầu hết các vũ trường đều có màn múa "thoát y” để thu hút khách. Vũ trường Barcarat thuộc loại nổi tiếng nhất nhờ màn múa thoát y độc đáo của mình. Hằng đêm, cũng là các màn khiêu vũ bình thường như trước. Cho đến nửa đêm khi mọi người đã chếnh choáng, tiếng nhậc đã quay cuồng, đó là lúc bắt đầu màn vũ thoát y. một cô gái với thân hình bốc lửa từ từ bước lên sàn pist trong tiếng vỗ tay hoan hô của khách. Cô gái nhảy múa cuồng loạn theo điệu nhạc, rồi lần lượt từng mảnh xiêm y trên mình cô gái sẽ rơi dần ra. Ban đầu là chiếc khăn buộc tóc, rồi chiếc áo khoác bên ngoài, áo trong, rồi áo trong nữa… Chiếc váy ngắn cũn cỡn cũng bất ngờ rơi xuống… Lúc đó, trên mình cô chỉ còn độc một chiếc quần lót thật "tiết kiệm vải” (giới sành điệu gọi là "lá nho”) che kín chỗ còn lại cuối cùng. Đó là lúc chủ vũ trường "khuyến mãi” cho khách bằng trò "bốc thăm trúng thưởng”. người "may mắn” trúng thưởng được bịt mắt lại, đưa lên sân khấu để cùng nhảy với cô gái. Sau một bản nhảy với cô gái thoát y, nếu người ấy dùng răng gỡ được chiếc quần lót của cô vũ nữ (tất nhiên là trước mặt mọi người) thì cô gái sẽ thuộc về người ấy cho tới sáng. Vũ trường Barcarat có ba vũ nữ chuyên vũ thoát y, trong đó nổi tiếng hơn cả là Trang, cô gái có thân hình bốc lửa, những bước nhảy điêu luyện, đặc biệt là đôi mắt như hớp hồn khách làng chơi. "Trang Barcarat” từng làm điêu đứng bao đại gia, tướng tá, giới ăn chơi Sài Gòn, trong đó có cả Sơn Đảo. khi đã nổi danh và kiếm được khá tiền Trang Barcarat bỏ nghề vũ nữ thoát y để chuyên chạy áp phe cho các tướng tá trong quân đội Sài Gòn.

Một hôm, Sơn Đảo đến thăm Trang Barcarat. Tình cờ cũng là lúc Y Càlết đang ngồi với người đẹp trong phòng khách nhà Trang. Thấy Sơn Đảo vào, Y Càlết cũng tỏ cử chỉ trân trọng khẽ gật đầu chào. Vốn đã không ưa gì Y Càlết trong chuyện buôn bán ma túy, giờ lại thấy tay du đãng cà thọt chân đèo bòng đến nhà Tran Barcarat, Sơn Đảo nghĩ ra trò làm nhục đối thủ trước mặt người đẹp. Sơn Đảo trịch thượng hỏi Y Càlết: "Ai cho mày tới đây?”. Bị bất ngờ bởi câu hỏi trịch thượng của Sơn Đảo, Y Càlết lúng túng nói không nên lời, hắn lắp bắp nói "cà lăm”: "Dạ… thì tôi đến… chơi… thăm Trang…”. Nhìn bộ dạng tội nghiệp của Y Càlết, Sơn Đảo cười khoái chí, đồng thời kéo Trang ngồi xuống đùi mình. Bị xúc phạm, Y Càlết không dám phản ứng gì, chỉ lẳng lặng đứng dậy định ra về. Sơn Đảo như say men chiến thắng, bước tới tát thẳng tay vào mặt Y Càlết và nói: "Tao cấm mày từ đây không đên đây chơi bời thăm viếng gì ráo trọi, nếu không đừng trách”. Y Càlết lĩnh nguyên cái tát in cả năm dấu ngón tay trên mặt. hắn không phản ứng gì, chỉ nói lắp bắp: "Tui… làm gì… mà… mà… anh oánh tui?”. "Thích oánh là tao oánh. Thấy mặt mầy tao ghét quá nên oánh cho mày chừa. Được không?”. Sơn Đảo vừa nói vừa vuốt ve cơ thể của Trang. Y Càlết vừa cúi gằm mặt bước ra cửa, vừa nói với lại: "Anh là… đàn anh… mà chơi… chơi vậy… là không ngon. Tui… tui… nói thiệt… anh đừng ỷ… ỷ lớn. rồi sẽ… có… có… lúc… lúc anh hối hận…”.

Đối với bọn du đãng, nỗi nhục lớn nhất của chúng là khi bị làm nhục trước mặt người đẹp, nhất là khi người đẹp đó lại đang là đối tượng si mê, theo đuổi. Y Càlết cũng vậy, tên du đãng có thừa tiền nhưng bị tật nguyền bẩm sinh này rất say mê Trang Barcarat, nhưng chưa được người đẹp đoái hoài. Vậy mà bất ngờ Y Càlết lại bị Sơn Đảo đánh, làm nhục ngay trước mặt người đẹp. mối hận này đối với một tên du đãng tật nguyền là rất lớn, không gì rửa cho sạch. Về nhà, uống rượu suốt ba ngày, mỗi lần uống rượu là mỗi lần Y Càlết lấy rượu rửa thật kỹ bên mặt bị Sơn Đảo đánh như để nỗi nhục được rửa sạch. Thế nhưng, càng uống rượu, càng rửa thì tên du đãng tật nguyền này càng thấy nhục hơn, ê chề hơn. Để rồi, một kế hoạch tàn khốc đã lóe lên trong đầu Y Càlết. Hắn rời Sài Gòn, dắt theo một số đàn em thân tín lên Đà Lạt, thuê phòng khách sạn trong suốt ba tháng. Hắn trả tiền trước và yêu cầu chủ khách sạn hàng ngày ghi tên lưu trú của hắn đầy đủ tại đây, không cần biết hắn đi đâu. Rồi Y Càlết âm thầm quay lại Sài Gòn để âm thầm thực hiện kế hoạch trả thù.

Em chết trước, anh chết sau

Sơn Đảo có người em ruột rất giỏi võ tên là Vũ Đình Cương. Cương từng thượng đài thi đấu và đoạt giải ở Sài Gòn, vì vậy nên có biệt danh là Cương "võ sĩ”. Theo chân người anh, Cương "võ sĩ” cũng trở thành du đãng, cùng người anh tên Sơn bảo kê, mở sòng bạc, buôn ma túy ở khu vực quận Tân Bình. Một lần, khi đi lấy hàng (ma túy) Cương bị bắt, phải ngồi tù Chí Hòa. Trong khi Sơn Đảo ở bên ngoài lo chạy cho đứa em ra khỏi tù, thì một chuyện kinh khủng đã xảy ra trong tù. Vì trch giành làm "đại bàng” trong tủ, mà một tên du đãng cộm cán khác tên là Lâm "Chín ngón” đã đâm chết Cương "Võ sĩ” ngay trong nhà lao. Nhận được hung tin, Sơn Đảo gầm lên như con hổ bị trúng tên, hắn thề: "Tao mà không giết được Lâm "Chín ngón” thì sẽ từ bỏ thế giới giang hồ!”. sơn Đảo âm thầm lên kế hoạch giết Lâm "Chín ngón” bằng cách bỏ ra mấy trăm cây vàng để thuê một tay giang hồ đang bị giam trong khám Chí Hòa tìm cách tiếp cận để giết Lâm "Chín ngón”. Người lãnh sư mạng đó lsf tên du đãng Hoàng "Đầu lâu”. Thế nhưng, khi vừa mới được chuyển đến ở chung buồng giam với Lâm "Chín ngón”, chưa kịp ra tay, thì Hoàng "Đầu lâu” đã bị đối thủ phát hiện âm mưu ra tay trước, chém Hoang "Đầu lâu” chết tại chỗ. Ở ngooaif, Sơn Đảo lại lồng lộn tìm cách giết tiếp tục giết Lâm "Chín ngón”. Nhưng trong khi cố công tìm cách giết chết kẻ thù trong tù thì Sơn Đảo lại không để ý đến kẻ thù ở bên ngoài…

xam gh

sn o

Giang hồ và... kết cục.

11 giờ đêm ngày 18 tháng 1 năm 1975, Sơn Đảo cùng trung tá Đường (Sư đoàn trưởng Sư đoàn dù) rời vũ trường Crystal trong trạng thái chếnh choáng men rượu và men tình. Đến bên chiếc mô tô 125 phân khối, Sơn Đảo phát hiện bánh sau của xe bị xẹp. tên trùm du đãng không hề biết rằng, trong lúc hắn đang ôm cô vũ nữ đung đưa theo điệu Slow bên trong vũ trường thì ở bên ngoài có một đứa bé đánh giày được Y Càlết thuê tới xì bánh chiếc xe 125 phân khối. Sơn Đảo buộc phải đẩy chiếc xe qua tiệm sửa xe bên kia đường nhờ xem hộ. Bất ngờ, một chiếc Honda 67 trờ tới kém theo tiếng kêu: "Sơn Đảo!”. Tên du đãng bất ngờ khi nghe gọi tên mình, chưa kịp phản ứng thì một tiếng nổ đanh thép vang lên, viên đạn găm vào vai làm Sơn Đảo ngã quỵ, ôm vai đau đớn. Y Càlết xuất hiện, hỏi: "Mày có nhớ tao không Sơn?”. Sơn Đảo đau đớn thều thào: "Không lẽ vì chuyện nhỏ hôm rồi mà mày bắn tao sao Y Càlết?”. Y Càlết lạnh lùng chĩa súng vào Sơn Đảo và nói: "Vì cái tát đó nên hôm nay mày phải chết”. Nói rứt lời, Y Càlết nã tiếp hai phát đạn vào bụng Sơn Đảo rồi lên xe máy đàn em chờ sẵn rú ga bỏ chạy. Sự việc diễn ra quá bất ngờ khiến thiếu tá Đường mặc dù có súng lăm lăm bên người nhưng không dám rút ra mà bỏ chạy theo hướng khác. Sơn Đảo được mọi người đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng đã chết sau đó hai tiếng đồng hồ.

Sau đó là đám tang Sơn Đảo thật rình rang, kinh dị và sặc mùi xã hội đen. Hàng chục xe jeep chở đầy lính dù với súng tuốt lê trần đã hộ tống xe chở quan tài Sơn Đảo chạy khắp khu trung tâm Sài Gòn, quân Tân Bình, chạy qua vũ trường Crystal… khi đoàn xe tang chạy qua khu vực Xóm Đạocủa băng nhóm Y Càlết, đám lính dù trên xe chĩa súng lên trời bắn rền hàng chục loạt. như thề với Sơn Đảo sẽ trả thù. Nhưng đàn em của Sơn Đảo chưa kịp tìm ra được tung tích của Y Càlết thì miền Nam đã hoàn toàn giải phóng. Sau ngày giải phóng, Y Càlết vẫn không bỏ con đường cũ, tiếp tục phạm tội giết người và y đã bị kết án tử hình. Trước khi ra pháp trường, Phạm Bá Y cũng đã thừa nhận chính mình đã bắn chết Sơn Đảo để trả thù cho cái tát trước mặt người đẹp.


Máy chiếu| Máy chấm công | Máy photocopy | Máy hút ẩm | Máy hủy tài liệu | Máy phát điện | Máy đếm tiền | Máy tính xách tay | Máy ảnh | Máy quay | Điều hòa nhiệt độ | Quạt phun sương | Máy cắt cỏ | Chăm sóc sức khỏe | Tổng đài điện thoại | Máy tính tiền | Đầu đọc mã vạch | Máy in | Thiết bị trợ giảng | Máy fax | Máy Scan | Két sắt |


 

Các tin mới hơn:
Các tin cũ hơn: